$(document).ready(function () { $(".validate").validationEngine(); });
Thứ ba, 19-11-2019 | 08:55GMT+7

Ai nghĩ mùa đông lại đi du lịch biển ở Quảng Ninh, vậy mà đẹp và thú vị đến bất ngờ

TBV - Tôi đã đấu tranh với mình một cách rất quyết liệt mới quyết định thu dọn hành lý để lên đường một mình “đi về phía biển” lúc trời vào đông ở Quảng Ninh trong khi có rất nhiều những lựa chọn thú vị khác.
Từ vùng ngập nắng đến xứ sở sương mù

Chuyến bay từ Đà Nẵng đến Quảng Ninh cất cánh. Đường bay thẳng nối 2 thủ phủ du lịch tuy mới mở nhưng rất đông khách. Tôi khá háo hức và tò mò với điểm đến là sân bay quốc tế Vân Đồn, khi báo chí đưa tin rầm rộ việc nó được Giải thưởng du lịch Thế giới khu vực châu Á- châu Đại Dương vinh danh là “Sân bay mới tốt nhất Châu Á”. Có điều gì hấp dẫn ở cái sân bay chỉ vừa mới hoạt động chưa đầy năm này?

Chỉ sau khoảng hơn 1 giờ bay, đúng khi nhâm nhi thưởng thức hết cốc trà nóng bên cuốn sách, mái vòm màu đỏ nhấp nhô tựa như những cánh buồm đỏ thắm giữa muôn trùng sóng nước của Nhà ga sân bay đã hiện ra. Mới vài năm không trở lại mà Quảng Ninh đã thay đổi đến dường này. 
 

Với kinh nghiệm “dắt túi” ít ỏi từ chuyến du lịch cách đây đã khá lâu trước đó, tôi đã chuẩn bị sẵn sàng để đối mặt với hàng chục người đàn ông lái xe taxi hoặc cò mồi từ các nhà nghỉ khách sạn trong khu vực sẵn sàng săn đón. Thực ra, đã có lúc tôi cảm thấy ngần ngại với xứ này, nhất là với phong cách phục vụ và những địa điểm giải trí khá tệ. Nhưng dường như mọi thứ đã thay đổi hoàn toàn chỉ sau vài năm ngắn ngủi, tôi được một nhân viên sân bay chỉ dẫn khá chi tiết để có thể sử dụng chuyến bus miễn phí đi về thành phố Hạ Long. Ngồi trên chiếc bus còn mới tinh, tôi bắt đầu hòa mình vào cuộc sống thực sự của một vùng đất. 

Tôi chọn nghỉ đêm đầu tiên trên một chiếc du thuyền ở Vịnh Hạ Long. Cảng tàu khách quốc tế Hạ Long thấp thoáng sau khung cửa sổ ô tô khiến tôi có chút giật mình, bức tường vàng, cột gỗ với mái ngói xếp tầng lại gợi nhớ về khu phố cũ Hội An. 
 

Trời chuyển về chiều, từng cơn gió hanh hao đặc trưng của miền Bắc thổi tới càng khiến cảng tàu như có chút gì hoài niệm, Không gian đẹp một cách rất điện ảnh, khiến người ta đứng giữa nơi này mà trong đầu không khỏi tua chậm một thước phim đưa tiễn lấy bối cảnh là những năm tháng xưa.

Chuyến du thuyền rẽ nước vào sâu lòng Vịnh, xế chiều, làn khói bếp của những ngư dân làng chài bay lên hoà quyện với ánh lửa đỏ le lói mang đến cảm giác ấm áp khó tả. Đi giữa Hạ Long với muôn vàn đảo đá giữa hoàng hôn mùa đông có một thi vị rất riêng, ngỡ như lạc vào một thế giới cổ tích bị hoá đá. Những đảo đá diệu kỳ ấy lặng lẽ biến hoá khôn lường theo thời gian và góc nhìn. 
 

Buổi sáng mùa đông trên vịnh Hạ Long là những màn sương mờ ảo như những giấc mơ. Đã nghe nói nhiều về “đặc sản” mùa đông đó của nơi này nhưng chứng kiến màn sương mỏng mảnh trong ban mai thanh bình, giữa văng vẳng đâu đây tiếng gõ lộc cộc mạn thuyền đuổi cá của anh ngư phủ là một trải nghiệm lãng mạn và bình yên chưa từng có trong đời.
 

Những ngày tươi đẹp mở ra

Bình Liêu vốn được ví như ‘Sa Pa thu nhỏ’ của Quảng Ninh. Nơi đây không mang vị mặn mòi của gió biển, mà quyến rũ bởi nét hoang sơ, thanh vắng, bầu không khí mát mẻ đặc trưng nơi núi rừng. Đây sẽ là điểm đến tiếp theo của tôi trong chặng độc hành.
 
 
Tôi bắt đầu hành trình tiến vào vùng cao nguyên hoang vắng này khi trời chuyển trưa, cái cảm giác bỏ lại thành phố sau lưng thật kỳ lạ. Cung đường “sống khủng long” vắt qua những cánh đồng lau trắng muốt dưới cái nắng mùa đông vàng dịu nhẹ không chỉ dệt nên một bức tranh thiên nhiên hùng vĩ mà còn nên thơ say đắm lòng người. Không sai khi nói mùa lau ở biên viễn Bình Liêu là thiên đường “sống ảo”. 
 
Mùa đông đến cũng là lúc hoa sở trải thảm trắng tinh khôi khắp núi rừng Bình Liêu. Những cánh hoa to, mỏng manh, trắng muốt, ôm trọn lấy tâm nhụy vàng, đẹp đến mê mẩn khi nhìn từ xuống từ trên cao..

Mục đích chính của chuyến du ngoạn Bình Liêu lần này là đỉnh Cao Ly với độ cao hơn 1000m so với mực nước biển. Ở đây, vào mùa đông có khi còn có băng giá và tuyết trắng bao phủ. Tuy nhiên, vào đầu đông và cuối xuân đây là điểm săn mây lý tưởng. 
 

Hành trình săn mây trên ngọn núi Cao Ly huyền thoại để cùng ngắm nhìn vẻ đẹp của chốn bồng lai trong một buổi chiều vàng hoàn toàn dựa vào may mắn. Dù đây là lần đầu tiên đánh cược với may rủi kiểu này, nhưng tôi lại vô cùng có duyên khi gặp được cảnh tượng tuyệt vời trên cả mong đợi. Lúc này mây ùn ùn kéo về, tràn qua các ngọn cây, khe núi... dưới ánh nắng vàng ấm áp của buổi chiều tà, cảnh vật trở nên lung linh, ảo diệu.
 
Rời Bình Liêu, tôi quyết định dừng chân nghỉ đêm tại một homestay địa phương gần chợ cá với khu vườn rộng lớn, trồng rất nhiều cây ăn quả và rau. Trong ánh đèn đêm nhập nhoạng, tôi bắt gặp cảnh sinh hoạt thân thương của những gia đình miền biển, tiếng eo éo gọi nhau đi câu mực vịnh, tiếng giặt đồ bên giếng nước, tiếng gà vịt quang quác... Homestay này chính là một căn nhà mới khang trang trong ngôi làng sung túc luôn rộn rã tiếng nói cười ấy.  
 

Trời hửng sáng, bà chủ nhà trọ lục đục dậy nấu cho tôi tô mỳ nóng đầy ắp hải sản tươi ngon để kịp hành trình đi suối nước nóng Quang Hanh. Suối nước nóng này nằm trên địa bàn phường Quang Hanh, TP. Cẩm Phả, cách trung tâm TP. Hạ Long chỉ khoảng 10km. Đây được xem là là một trong 7 địa chỉ suối nước nóng nổi tiếng của miền Bắc, thu hút khá nhiều dân địa phương, nhất là vào những ngày giá lạnh. 

Không giống một số nguồn nước khoáng nóng khác được khoan dưới độ sâu hàng trăm mét để lấy lên, nơi này là nguồn khoáng nóng về cuối được trào lên mặt đất thành suối. Được biết, nguồn nước khoáng nóng ở suối nước nóng Quang Hanh không chỉ khiến thư giãn mà còn giúp phòng ngừa một số bệnh về da và xương khớp. 
 

Từng trải nghiệm onsen ở Nhật, tôi cảm thấy thực sự hơi tiếc bởi chất lượng dịch vụ khá “bình dân”, khó chiều lòng phần đông khách du lịch. Hy vọng, trong thời gian tới, với một khu nghỉ dưỡng tắm khoáng lớn sắp được đưa vào hoạt động, Quang Hanh sẽ có sự “nâng cấp” xứng đáng để không lãng phí nguồn suối khoáng đẹp và quý giá này.
 
“Sạc đầy” năng lượng sau khi tắm khoáng, tôi quyết định dành buổi chiều cuối cùng thử các trò chơi “nghe đồn” là thót tim và mạo hiểm nhất Đông Nam Á tại Tổ hợp Sun World Ha Long Complex. Tàu lượn siêu tốc khủng nhất Việt Nam, Tê giác cuồng nộ hoặc Tàu hải tặc,… với một đứa đang thừa năng lượng như tôi thì thật sự là trải nghiệm quá đã.
 
Vòng quay mặt trời là một địa điểm rất “hot” của khu giải trí nên tôi đã phải vất vả xếp hàng một lúc mới đến lượt được lên 1 trong 64 cabin. Những gì nhận được về lại thật xứng đáng khi được ngắm toàn cảnh Hạ Long trên một chiếc bánh xe khổng lồ nằm ở đỉnh đồi có độ cao 215m so với mực nước biển. Đã lâu lắm rồi tôi mới được tận hưởng sự thảnh thơi như thế, không phải suy nghĩ gì, tâm hồn chỉ hoàn toàn thả trôi theo chầm chậm vòng quay, trên đầu là cái nắng hanh hao sắp tàn của ngày đông ngắn. 

Qua khung cửa sổ máy bay trở về Đà Nẵng, những ngôi nhà cứ như trong một trò xếp hình, từng đốm người bé xíu đi lại, tất bật. Nỗi cô đơn độc hành dường như biến mất, cần gì đi đâu xa, dải đất hình chữ S này vẫn còn quá nhiều nơi để khám phá, thậm chí mỗi mùa qua đi lại có một vẻ mặt riêng. Từ khung cửa ấy, những chuyến xê dịch lại mở ra…
Duy Dũng (TH)